Just want to kiss a girl

Dạo này k biết do nhập vai cắn cần Lively World gần 2 tháng hay k mà dạo này bắt đầu thích mấy bạn gái xinh xinh. Kiểu con gái hiền lành nhỏ nhẹ mà cute kiểu aura tự nhiên chứ k cần make up ý. Chời ơi nhiều khi muốn ôm xong hôn cho 1 cái á ;___; Tất nhiên là phải đc đồng ý mới dám manh động…..

Ngày qua ngày thấy nỗ lực phát triển mối quan hệ với con trai đẹp nhất chỉ đến mức đồng chí chứ éo có cảm giác tiến xa hơn được, lòng tự hỏi k biết mình đã đi xa tới mức nào rồi? Sắp chuyển qua thích gái hẳn hay chưa vậy….

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

Koro sensei – Trái tim ẩn giấu sau những xúc tu

Ansatsu Kyoushitsu – Lớp học ám sát là một trong những bộ manga thành công nhất của tạp chí Shounen Jump!, được ra mắt lần đầu tiên vào tháng 7 năm 2012. Tiếp nối thành công của manga, anime (đang ra đến season 2) và live action (2 phần) cùng tên cũng đã và đang được lên sóng từ năm 2015.
Nhân vật chính của câu chuyện là Koro sensei, một sinh vật có hình dạng giống một con bạch tuộc khổng lồ màu vàng, sở hữu nhiều khả năng kì dị và có thể di chuyển với tốc độ 20 Mach/h (gấp 20 lần tốc độ âm thanh). Được biết đến là kẻ đã phá hủy mặt trăng, Koro sensei trở thành một mục tiêu vô cùng nguy hiểm đối với thế giới và mọi người đều hoang mang hắn sẽ làm gì tiếp theo. Và Koro sensei đã đưa ra một yêu cầu vô cùng kì lạ để thế giới sống sót thêm 1 năm nữa: trở thành giáo viên chủ nhiệm của lớp 3E của trường Trung học cơ sở Kunugigaoka, hướng dẫn các học sinh lớp này trở thành các sát thủ để giết chính hắn!
Sở hữu vẻ ngoài bạch tuộc với hàng loạt chiếc xúc tu uốn éo, khuôn mặt đổi màu theo cảm xúc, giọng cười nufufufu đầy khả ố, Koro sensei sẽ khiến người xem vừa buồn cười, vừa cảm thấy hắn thật đáng yêu. Dù bị coi là một sinh vật quái dị, Koro sensei lại có những biểu hiện và tính cách cực kì con người. Hắn thích ngực to và say mê đọc đống tạp chí Hentai đến mức bị sập bẫy. Hắn còn cuồng đồ ngọt phát điên, đến nỗi chui tọt vào chiếc bánh plan khổng lồ có chưa thuốc nổ do lớp E chuẩn bị. Thậm chí hắn còn tủi thân hờn dỗi vì không được học sinh chú ý khi có giáo viên mới đến. Có lúc thầy bạch tuộc còn cải trang làm con gái để ngồi nghe lén chuyện của đám học sinh nữ, làm cả bọn cầm dao cầm súng rượt chạy té khói. Tất cả những hành động đó tuy vừa biến thái vừa kì cục nhưng cũng vô cùng gần gũi và dễ thương, ít ra là trong mắt lũ học sinh lớp E.
Từ việc bị coi là sự hổ thẹn, thất bại trong nền giáo dục của trường Kunugigaoka, sự xuất hiện của Koro sensei vào năm học cuối cùng đã thay đổi tất cả cuộc sống của chúng. Bằng việc biến mình thành mục tiêu ám sát, Koro sensei đã cho học sinh lớp E một mục đích để theo đuổi, để hoàn thiện kĩ năng và phẩm chất của bản thân từng người. Không quá chú trọng vào kiến thức sách vở như cơ sở chính, ông thầy bạch tuộc cho học sinh của mình trải nghiệm và trưởng thành từ chính những bài học trong cuộc sống. Hắn dạy học sinh lớp E cách đối nhân xử thế từ chính những sai lầm chúng phạm phải, không gục ngã sau thất bại nhưng cũng đừng ngủ quên trong chiến thắng. Không khô cứng, chẳng ép buộc, cách Koro sensei trò chuyện và khuyên nhủ học sinh của mình vô cùng nhẹ nhàng mà đầy thấm thía. Đó sẽ là ‘’lưỡi dao thứ 2’’, bên cạnh kiến thức, giúp chúng sinh tồn khi bước ra xã hội trong tương lai.
Song song trong quá trình ám sát, Koro sensei rất trân trọng nỗ lực của các học sinh lớp E, và luôn tìm cách bảo đảm an toàn tuyệt đối cho lũ trẻ. Dù sở hữu sức mạnh tuyệt đối nhưng sức mạnh đó lại luôn được ông thầy bạch tuộc dùng để bảo vệ học sinh của mình. Và không ai có thể ngờ rằng, con bạch tuộc biến thái mà dịu dàng ấy lại từng là sát thủ máu lạnh mang biệt danh ‘’Tử thần’’, từng cướp đi bao mạng sống không một chút lưu tình. Hắn từng là con người, đã bị bắt cho một cuộc thí nghiệm đầy tàn nhẫn, nhưng cũng gặp được người con gái làm hắn hoàn toàn thay đổi. Sau cái chết của người đó, hắn đã hứa sẽ tiếp nhận lớp học của cô và giúp chúng nên người bằng những xúc tu dị biệt vốn dùng để đánh giết kẻ khác.
‘’Chừng nào anh còn sống….anh sẽ sử dụng hết thời gian của mình để làm một giáo viên. Anh sẽ trông chừng và bảo vệ lũ trẻ mà em vô cùng trân trọng. Dù thế nào đi nữa, những chiếc xúc tu này cũng không bao giờ để chúng lạc lối.’’
Đúng vậy, học sinh lớp E dưới sự dìu dắt của Koro sensei ngày càng trở nên tiến bộ và nổi bật, thậm chí còn vượt trội hơn lớp A, vốn là lớp đứng đầu trong trường. Nhưng trong chúng lại đè nặng việc phải ám sát ông thầy bạch tuộc khi năm học kết thúc. Dù trong hoàn cảnh nào Koro sensei cũng vẫn bình tĩnh và nở nụ cười Nufufufu vô cùng quen thuộc. Hắn không muốn học sinh của mình phải buồn lòng hay khóc lóc khi sự hiện diện của hắn vẫn còn ở đây. Sau trận chiến cuối cùng, khi kẻ thù bị đánh bại cũng là lúc Koro sensei gục ngã, không còn sức chống cự. Hắn biết thời khắc của hắn đã đến. Giữa tia laser chết người của Chính phủ và lưỡi dao của học sinh, tất nhiên hắn sẽ chọn việc để lũ trẻ tốt nghiệp lớp học ám sát mà mục tiêu chính là hắn. Rất bình thản, Koro sensei điểm danh cả lớp lần cuối cùng, làm lũ trẻ không biết nên khóc hay nên cười. Sau mũi dao đâm trọn vào tim, Koro sensei không nổ tung, mà từ từ tan biến thành hàng vạn đốm sáng, dịu dàng ôm lấy học sinh lớp E trước khi tan biến vào không trung, trong tiếng khóc nấc đầy nghẹn ngào của tụi trẻ.
Cuộc đời của con bạch tuộc ấy….thế là đã trọn vẹn. 

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

[Fan Acc] 21.2.2016 – Đón Tom ở Việt Nam

Cách đây 4 năm chắc chả ai trong tụi mình mơ việc 1 ngày nào đó Tom sẽ qua VN, vì premiere thì k tưởng này, còn trước giờ bên mình có cho Hollywood quay phim đâu. Thế mà đùng 1 cái, 1 pj film Hollywood to đùng có anh nhà trong dàn cast rơi ngay xuống Việt Nam mới bất ngờ cả nhà ạ :)))) Thực ra có tin đồn từ năm ngoái nhưng chả ai dám tin 100% cả, chỉ thầm hi vọng là có thật thôi.

Fan acc của các bạn khác đều chia sẻ các cảm xúc xúc động mùi mẫn hết rồi nên h mình lại kể chuyện theo lối trần thuật hơi lầy của mình cho nó khác tí :)))

Khi có thông tin về chuyến bay bất ngờ của anh, cả lũ ai cũng toán loạn cả lên k biết thực hư như nào. Và dù không chắc tin tức có thật hay k thì vẫn….liều. Cũng bởi thông tin k có căn cứ 100% xịn nên tụi mình chỉ lập 1 nhóm nhỏ thôi, rồi chia nhau người mua đào mua nón làm biển hiệu,..vv..vv Từ lúc biết tin đến khi anh bay xuống Nội Bài là vỏn vẹn có hơn 2 ngày nên mọi thứ vừa gấp gáp vừa cập rập. Tối hôm qua hội mua quà làm đồ tập trung nhà mình để chuẩn bị các thứ, tô tô vẽ vẽ viết viết cũng gần 2r sáng mới xong. Bấm nhau đi ngủ để còn giữ sức mà đi, dù giờ báo thức là 4h sáng =)))))

Tối hôm qua taxi hãng nào cũng hết xe làm hết hồn luôn, chả lẽ có đám nào hùng hậu cũng định lăm le ra sân bay đợi anh như tụi mình !?! 😮 May sao gọi được 1 hãng ở sân bay, giá phải chăng mà lại còn tới sớm trước tận 20′ để giục khách xuống, thật là có tâm quá đi mất =))))))

Đến sân bay thì vắng tanh vì mới 5r sáng, cả bọn lạch bạch đi tìm số hiệu chuyến bay và cửa ra, đảm bảo k đứng lộn cửa. Từ lúc đó tới khi máy bay đáp xuống mà cảm giác như cả 1 thế kỷ vậy 😥 9 con bé mặc đồ đen thui tay xách chuối, tay cầm cành đào, cái nón lá, đứa bận cầm bảng hiệu chào mừng anh,…. trông không khác gì đoàn nhà quê đi đón người thân ở bển về =)))))))

image

image
image

image

Nửa đoàn tranh thủ pose bựa trong khi chờ anh đến =))))

Rồi cái gì đến cũng phải đến. Máy bay hạ cánh. Cả bọn nín thở đợi dòng người bước ra khu check in và lấy đồ. Liệu anh có đến thật không? 5′ sau bé Na bỗng phát hiện 1 bóng người mặc áo phông ngắn tay màu trắng, tóc nâu vàng dáng cao cao đầy quen thuộc ở trỏng. Ngay lập tức chiếc máy ảnh có ống zoom tầm xa của bé Na họat động hết công suất. Nhìn vào thì….chuẩn chính hãng rồi!!!!!!! Nhưng cả bọn chưa kịp reo xong thì thấy anh rẽ phải rồi mất dạng 😮
Trước khi đón anh, cả bọn vẫn canh cánh lo 1 điều, liệu anh có đi cửa thường k hay vì vội quá mà đi cửa VIP ; ; Đi cửa VIP thì chỉ có khóc = tiếng Mán thôi. Tầm 10′ sau vẫn k thấy dáng anh đâu, tụi mình bắt đầu nhột và hơi lo lắng. Hay là có người dẫn ảnh qua đường khác đi ra rồi?

Nhưng vì thấy bên trong chưa có nhiều người đi ra nên mấy đứa bấm nhau chắc Tom vẫn đang đợi lấy đồ chứ k phải đi đường khác. 5′ sau mình nhác thấy 1 người giống anh nhưng khoác thêm áo khoác đen quay trở lại khu lấy hành lí. Vẫn k biết có phải anh k. Ai cũng cố nhìn theo mà đoán. Cái điệu bộ vuốt tóc ấy k lẫn vào đâu được. Thi thoảng người đó lại quay ra nhưng k có cách nào nhìn rõ mặt vì quá xa. Mà cả bọn cũng k dám nhìn chằm chằm vì sợ bất lịch sự. Cứ như thế trong tầm hơn 15′ nữa thì phát hiện trong số những người đón khách ở phía sau có người từ Metropole nên càng chắc mẩm hơn. Đại ca có ra hỏi và có vẻ đón Tom thật. Thế là yên tâm anh sẽ đi cửa thường rồi! Đợi xem người kia có đúng thật là anh hay không thôi.

Lúc này cả đám đã đứng dàn ngay đầu cửa ra, mình và Hiou cầm bảng đứng trước. Hội đằng sau sẵn sàng giấy bút và quà cáp kèm theo điện thoại, chỉ chờ anh ra là tặng và hỏi thăm liền. 10′ sau, người đó tiến dần ra ngoài cùng 1 xe đẩy hành lí và chiếc đàn guitar. Lúc này thì k còn nghi ngờ gì nữa!!!! Đúng là Tom Hiddleston 100% bằng xương bằng thịt k fake rồi =))))))

image

Cả bọn chỉ cần chờ có thế, giơ biển vẫy tay thật lực nhưng ban đầu còn k dám hét to vì sợ phiền mọi người xung quanh. Lúc đầu anh chưa để ý, nhưng lúc nhận ra sự có mặt của 9 đứa fan gờ dở hơi thì cười tươi lắm. Lại còn pha lẫn tí ngại ngùng nữa. Chắc tại anh nghĩ anh đi 1 mình, lại sớm như này thì chả có fan nào ra đón đâu mà. Cơ mà anh ơi, fangirl tụi em khi cần có thể giỏi như CIA đó =)))

image

image

Anh càng đẩy xe đẩy ra gần tụi mình thì cả bọn bắt đầu tranh nhau nói, k còn nghe rõ câu nào với câu nào nữa :)))) Anh cười ” Cảm ơn các em đã chào đón anh nồng nhiệt như này, dù giờ mới là sáng sớm thôi.” (Thank u so much for this warmly welcome and it is still early in the morning) Tụi mình lúc đó bao nhiêu lời vàng ý ngọc chất chứa mấy năm trời rụng sạch, chỉ còn nhớ vụ phải tặng quà cho anh thôi :”>
Shi đưa cho anh chiếc nón lá có đề tặng phía trong và bức tâm thư mấy đứa thức đêm ngồi viết. Còn mình cũng chỉ kịp đưa anh cành đào và nói đây là loài hoa truyền thống của VN (còn chưa kịp nốt câu “trong dịp Tết âm lịch”) thì anh đã cười toe cảm ơn rồi :((((

image

Sau màn tặng quà, tụi mình hỏi xin chụp ảnh cùng anh. Anh bảo nếu chụp thì chụp ảnh tập thể thôi nha các em, anh đang hơi vội. Cả bọn cũng ok, nhờ 2 chị chính thức đón anh chụp hộ cho. Chị người VN chụp xong thì xin chụp riêng vs anh. Anh hỏi em muốn chụp vs anh thật hả thì chị ý bảo vâng. Và mình là đứa chụp tấm hình anh bị nhắm mắt đang lan nhanh trên fb đấy =)))) (trăm ngàn lần xin lỗi anh, tại tay em đang hơi run nên bị rung lại đúng lúc anh nhắm tịt mắt).Chị gái này lấy lại đt rồi hỏi mình : “Ủa thế anh này là ai thế em? Có vẻ là người nổi tiếng đúng k?” Mặt mình đúng kiểu wtf nhưng vẫn trả lời anh đóng Loki đó chị, mà có vẻ chị ý vẫn chưa biết là ai…..
Rồi thì anh đẩy xe hành lí ra chiếc Limosine 7 chỗ đen coóng đang đợi sẵn. Hội mình cũng mặt dày chạy theo hỏi tụi em xin chữ ký có được k anh. Tom bảo thế thì đợi anh cất đồ 1 lát nhé. 5′ sau cả bọn trong tay giấy bút và case điện thoại sẵn sàng ngay =))))) Anh kí lần lượt từng người, chữ ký rõ ràng và k hề ẩu tí nào :3 Rồi có đứa hỏi ôm anh đc k, anh bảo k được vì anh vừa bay 1 chuyến dài rồi nên người hôi lắm (I just had a long flight and I smell so bad). Mình đùa thế cũng k sao anh ạ thì anh lại cười :”>

image

image

Thế rồi anh bất ngờ hỏi máy ảnh để selfie đã sẵn sàng chưa, thế là cả bọn lại nhao nhao lên =))))) Lúc nãy anh nói chỉ chụp chung thoy, thế mà lại chiều tụi em tới mức selfie với từng đứa luôn chứ :”> Đúng cái lúc định mệnh ấy thì con IP4 cổ lỗ dở chứng. Anh cầm máy ấn mấy phát k được liền quay ra hỏi mình là máy em sao thế, mình chỉ còn biết trả lời là em chịu chắc nó đơ anh ạ ;___; Mượn máy thứ 2 vừa nhấn thì thoát chương trình. Lúc mọi người chụp hết vs anh r thì mình lại níu áo anh hỏi chụp lại đc k vì 2 lần trc đều hỏng. Anh vẫn gật đầu và lần này may sao mượn được em IP6 của pp Meo. Ảnh lên rất xinh yêu, Tom lại còn cẩn thận nhấn 2 phát cho chắc ăn nữa chứ!
image

Tầm 7h thì mọi thứ xong xuôi cả, Tom chui lên xe cùng 2 chị đi đón (1 trong 2 người là chuyên viên trang điểm của anh á). Khổ cái xe không hiểu sao toàn muỗi, thế là anh vừa leo lên đã phải đập muỗi vs chị make up ;v; Nhìn vừa tội nhưng vừa buồn cười trời ơi =))))))))) Lúc xe chạy anh vẫn quay ra vẫy tay chào mọi người và tụi mình k quên gào lên tạm biệt anhmãi cho tới khi xe đi mất.

Thế rồi cả hội nhìn nhau. Ai nấy đều nở 1 nụ cười k thể mãn nguyện hơn. Chiến dịch liều ăn nhiều của cả bọn đã thành công tốt đẹp ngoài mong đợi, trừ chuyện…..quên đưa chuối cho anh =))))))))))))))))))))))))

image

image

Hi vọng Tom và đoàn làm phim Kong:Skull Island sẽ có 1 khoảng thời gian vui vẻ và tác nghiệp thành công khi ở Việt Nam :3 Để lần sau nếu anh có đến VN du lịch thì tụi em sẽ tình nguyện làm tour guide free luôn =)))))))))

image








Categories: Uncategorized | Thẻ: , , , | 4 phản hồi

Đón Tom ở Việt Nam

Cách đây 4 năm chắc chả ai trong tụi mình mơ việc 1 ngày nào đó Tom sẽ qua VN, vì premiere thì k tưởng này, còn trước giờ bên mình có cho Hollywood quay phim đâu. Thế mà đùng 1 cái, 1 pj film Hollywood to đùng có anh nhà trong dàn cast rơi ngay xuống Việt Nam mới bất ngờ cả nhà ạ :)))) Thực ra có tin đồn từ năm ngoái nhưng chả ai dám tin 100% cả, chỉ thầm hi vọng là có thật thôi.

Fan acc của các bạn khác đều chia sẻ các cảm xúc xúc động mùi mẫn hết rồi nên h mình lại kể chuyện theo lối trần thuật hơi lầy của mình cho nó khác tí :)))

Khi có thông tin về chuyến bay bất ngờ của anh, cả lũ ai cũng toán loạn cả lên k biết thực hư như nào. Và dù không chắc tin tức có thật hay k thì vẫn….liều. Cũng bởi thông tin k có căn cứ 100% xịn nên tụi mình chỉ lập 1 nhóm nhỏ thôi, rồi chia nhau người mua đào mua nón làm biển hiệu,..vv..vv Từ lúc biết tin đến khi anh bay xuống Nội Bài là vỏn vẹn có hơn 2 ngày nên mọi thứ vừa gấp gáp vừa cập rập. Tối hôm qua hội mua quà làm đồ tập trung nhà mình để chuẩn bị các thứ, tô tô vẽ vẽ viết viết cũng gần 2r sáng mới xong. Bấm nhau đi ngủ để còn giữ sức mà đi, dù giờ báo thức là 4h sáng =)))))

Tối hôm qua taxi hãng nào cũng hết xe làm hết hồn luôn, chả lẽ có đám nào hùng hậu cũng định lăm le ra sân bay đợi anh như tụi mình !?! 😮 May sao gọi được 1 hãng ở sân bay, giá phải chăng mà lại còn tới sớm trước tận 20′ để giục khách xuống, thật là có tâm quá đi mất =))))))

Đến sân bay thì vắng tanh vì mới 5r sáng, cả bọn lạch bạch đi tìm số hiệu chuyến bay và cửa ra, đảm bảo k đứng lộn cửa. Từ lúc đó tới khi máy bay đáp xuống mà cảm giác như cả 1 thế kỷ vậy 😥 9 con bé mặc đồ đen thui tay xách chuối, tay cầm cành đào, cái nón lá, đứa bận cầm bảng hiệu chào mừng anh,…. trông không khác gì đoàn nhà quê đi đón người thân ở bển về =)))))))

image

Nửa đoàn tranh thủ pose bựa trong khi chờ anh đến =))))

Rồi cái gì đến cũng phải đến. Máy bay hạ cánh. Cả bọn nín thở đợi dòng người bước ra khu check in và lấy đồ. Liệu anh có đến thật không? 5′ sau bé Na bỗng phát hiện 1 bóng người mặc áo phông ngắn tay màu trắng, tóc nâu vàng dáng cao cao đầy quen thuộc ở trỏng. Ngay lập tức chiếc máy ảnh có ống zoom tầm xa của bé Na họat động hết công suất. Nhìn vào thì….chuẩn chính hãng rồi!!!!!!! Nhưng cả bọn chưa kịp reo xong thì thấy anh rẽ phải rồi mất dạng 😮
Trước khi đón anh, cả bọn vẫn canh cánh lo 1 điều, liệu anh có đi cửa thường k hay vì vội quá mà đi cửa VIP ; ; Đi cửa VIP thì chỉ có khóc = tiếng Mán thôi. Tầm 10′ sau vẫn k thấy dáng anh đâu, tụi mình bắt đầu nhột và hơi lo lắng. Hay là có người dẫn ảnh qua đường khác đi ra rồi?

Nhưng vì thấy bên trong chưa có nhiều người đi ra nên mấy đứa bấm nhau chắc Tom vẫn đang đợi lấy đồ chứ k phải đi đường khác. 5′ sau mình nhác thấy 1 người giống anh nhưng khoác thêm áo khoác đen quay trở lại khu lấy hành lí. Vẫn k biết có phải anh k. Ai cũng cố nhìn theo mà đoán. Cái điệu bộ vuốt tóc ấy k lẫn vào đâu được. Thi thoảng người đó lại quay ra nhưng k có cách nào nhìn rõ mặt vì quá xa. Mà cả bọn cũng k dám nhìn chằm chằm vì sợ bất lịch sự. Cứ như thế trong tầm hơn 15′ nữa thì phát hiện trong số những người đón khách ở phía sau có người từ Metropole nên càng chắc mẩm hơn. Đại ca có ra hỏi và có vẻ đón Tom thật. Thế là yên tâm anh sẽ đi cửa thường rồi! Đợi xem người kia có đúng thật là anh hay không thôi.

Lúc này cả đám đã đứng dàn ngay đầu cửa ra, mình và Hiou cầm bảng đứng trước. Hội đằng sau sẵn sàng giấy bút và quà cáp kèm theo điện thoại, chỉ chờ anh ra là tặng và hỏi thăm liền. 10′ sau, người đó tiến dần ra ngoài cùng 1 xe đẩy hành lí và chiếc đàn guitar. Lúc này thì k còn nghi ngờ gì nữa!!!! Đúng là Tom Hiddleston 100% bằng xương bằng thịt k fake rồi =))))))

image

Cả bọn chỉ cần chờ có thế, giơ biển vẫy tay thật lực nhưng ban đầu còn k dám hét to vì sợ phiền mọi người xung quanh. Lúc đầu anh chưa để ý, nhưng lúc nhận ra sự có mặt của 9 đứa fan gờ dở hơi thì cười tươi lắm. Lại còn pha lẫn tí ngại ngùng nữa. Chắc tại anh nghĩ anh đi 1 mình, lại sớm như này thì chả có fan nào ra đón đâu mà. Cơ mà anh ơi, fangirl tụi em khi cần có thể giỏi như CIA đó =)))

image

image

Anh càng đẩy xe đẩy ra gần tụi mình thì cả bọn bắt đầu tranh nhau nói, k còn nghe rõ câu nào với câu nào nữa :)))) Anh cười ” Cảm ơn các em đã chào đón anh nồng nhiệt như này, dù giờ mới là sáng sớm thôi.” (Thank u so much for this warmly welcome and it is still early in the morning) Tụi mình lúc đó bao nhiêu lời vàng ý ngọc chất chứa mấy năm trời rụng sạch, chỉ còn nhớ vụ phải tặng quà cho anh thôi :”>
Shi đưa cho anh chiếc nón lá có đề tặng phía trong và bức tâm thư mấy đứa thức đêm ngồi viết. Còn mình cũng chỉ kịp đưa anh cành đào và nói đây là loài hoa truyền thống của VN (còn chưa kịp nốt câu “trong dịp Tết âm lịch”) thì anh đã cười toe cảm ơn rồi :((((

image

Sau màn tặng quà, tụi mình hỏi xin chụp ảnh cùng anh. Anh bảo nếu chụp thì chụp ảnh tập thể thôi nha các em, anh đang hơi vội. Cả bọn cũng ok, nhờ 2 chị chính thức đón anh chụp hộ cho. Chị người VN chụp xong thì xin chụp riêng vs anh. Anh hỏi em muốn chụp vs anh thật hả thì chị ý bảo vâng. Và mình là đứa chụp tấm hình anh bị nhắm mắt đang lan nhanh trên fb đấy =)))) (trăm ngàn lần xin lỗi anh, tại tay em đang hơi run nên bị rung lại đúng lúc anh nhắm tịt mắt).Chị gái này lấy lại đt rồi hỏi mình : “Ủa thế anh này là ai thế em? Có vẻ là người nổi tiếng đúng k?” Mặt mình đúng kiểu wtf nhưng vẫn trả lời anh đóng Loki đó chị, mà có vẻ chị ý vẫn chưa biết là ai…..
Rồi thì anh đẩy xe hành lí ra chiếc Limosine 7 chỗ đen coóng đang đợi sẵn. Hội mình cũng mặt dày chạy theo hỏi tụi em xin chữ ký có được k anh. Tom bảo thế thì đợi anh cất đồ 1 lát nhé. 5′ sau cả bọn trong tay giấy bút và case điện thoại sẵn sàng ngay =))))) Anh kí lần lượt từng người, chữ ký rõ ràng và k hề ẩu tí nào :3 Rồi có đứa hỏi ôm anh đc k, anh bảo k được vì anh vừa bay 1 chuyến dài rồi nên người hôi lắm (I just had a long flight and I smell so bad). Mình đùa thế cũng k sao anh ạ thì anh lại cười :”>

image

image

Thế rồi anh bất ngờ hỏi máy ảnh để selfie đã sẵn sàng chưa, thế là cả bọn lại nhao nhao lên =))))) Lúc nãy anh nói chỉ chụp chung thoy, thế mà lại chiều tụi em tới mức selfie với từng đứa luôn chứ :”> Đúng cái lúc định mệnh ấy thì con IP4 cổ lỗ dở chứng. Anh cầm máy ấn mấy phát k được liền quay ra hỏi mình là máy em sao thế, mình chỉ còn biết trả lời là em chịu chắc nó đơ anh ạ ;___; Mượn máy thứ 2 vừa nhấn thì thoát chương trình. Lúc mọi người chụp hết vs anh r thì mình lại níu áo anh hỏi chụp lại đc k vì 2 lần trc đều hỏng. Anh vẫn gật đầu và lần này may sao mượn được em IP6 của pp Meo. Ảnh lên rất xinh yêu, Tom lại còn cẩn thận nhấn 2 phát cho chắc ăn nữa chứ! ❤

Tầm 7h thì mọi thứ xong xuôi cả, Tom chui lên xe cùng 2 chị đi đón (1 trong 2 người là chuyên viên trang điểm của anh á). Khổ cái xe không hiểu sao toàn muỗi, thế là anh vừa leo lên đã phải đập muỗi vs chị make up ;v; Nhìn vừa tội nhưng vừa buồn cười trời ơi =))))))))) Lúc xe chạy anh vẫn quay ra vẫy tay chào mọi người và tụi mình k quên gào lên tạm biệt anh mãi cho tới khi xe đi mất.

Thế rồi cả hội nhìn nhau. Ai nấy đều nở 1 nụ cười k thể mãn nguyện hơn. Chiến dịch liều ăn nhiều của cả bọn đã thành công tốt đẹp ngoài mong đợi, trừ chuyện…..quên đưa chuối cho anh =))))))))))))))))))))))))

image

image

Hi vọng Tom và đoàn làm phim Kong:Skull Island sẽ có 1 khoảng thời gian vui vẻ và tác nghiệp thành công khi ở Việt Nam :3 Để lần sau nếu anh có đến VN du lịch thì tụi em sẽ tình nguyện làm tour guide free luôn =)))))))))

image

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

Tại sao sự tử tế không dẫn đến tình yêu

Hôm trước vừa được đọc một bài phân tích tâm lí về việc tại sao người tốt thường không được yêu ( cẩ nam lẫn nữ), đù thấy nó đúng với mình vãi luôn. Và giờ mới ngộ ra chân lí này có vẻ hơi muộn.

Mọi thứ muốn thành công đều cần có chiến lược. Ít hay nhiều thì cũng phải có kế hoạch sơ bộ về những gì mình sẽ làm. Nếu không có nó, chúng ta sẽ lạc lối và quanh quẩn trong vòng tròn không lối thoát. Yêu và tán tỉnh người khác cũng y như vậy. Đừng chỉ làm người tử tế, hãy tập làm ”người xấu” nữa.

http://tamlyhoctoipham.com/tai-sao-su-tu-te-khong-dan-den-tinh-yeu/

Về cơ bản mình  không biết đòi hỏi và không muốn làm phiền người khác. Mặt khác cũng không phải đứa nổi bật và hấp dẫn gì. Vậy nên việc không có ai để ý hay tỏ tình cũng là chuyện dễ hiểu. Đứa tự đổ trước bao giờ cũng là mình. Nên đứa đuổi theo sau mối quan hệ cũng là mình.

Khi đã thích ai đó, thì mình sẽ gạt bản tính vô tâm thường ngày sang một bên và trở nên tốt bụng một cách không ngờ. Họ thích gì, mình sẽ làm cho họ cái nấy. Họ muốn được ưu tiên, mình sẽ đặt họ lên trên cả lịch của bản thân để chièu ý họ. Có xích mích, mình bao giờ cũng sẽ chủ động làm lành. Đại loại là làm tất cả những gì để chứng minh tình cảm dành cho người đó là chân thật. Mình từng nghĩ như vậy dần dà rồi sẽ khiến họ cảm động.

Nhưng mà không, đừng hoang tưởng. Một khi họ đã không có chút tình cảm nào với bạn thì có lao vào lửa hay bơi xuyên biển vì họ, họ cũng đéo care đâu lol. Ngược lại, hành động quan tâm thái quá từ một người họ không thích sẽ khiến họ mệt mỏi, khó chịu, thậm chí là gây ác cảm là đằng khác. Tự dưng họ sẽ cảm thấy phiền phức vì thứ tình cảm dồi dào mà họ không có nhu cầu nhận.

one%20side%20love.jpg

”Tuy nhiên, điều ngược lại thì không đúng. Người nhận được đặc ân không phải lúc nào cũng cảm thấy yêu người cho. Trong thực tế, họ có thể cảm thấy bị thao túng, gánh nặng hoặc nhìn chung là không biết ơn. Tình yêu không thể mua hoặc kiếm được.

Bất kỳ ai đang giúp đỡ thì sẽ bắt đầu yêu. Nhưng bất kỳ ai đang nhận được những đặc ân có thể sẽ không yêu. Người đầu tư cảm thấy yêu thương. Người nhận được sự đầu tư có thể không cảm thấy gì cả.”

Đúng vậy, kẻ đang yêu thì sẽ càng thấy yêu đối phương vì tâm sức họ bỏ ra là chân thành tuyệt đối, là tìm tòi thêm điểm tốt của người kia để đầu tư công sức làm họ vừa lòng. Nhưng ở phía kia, đối phương tuyệt nhiên chỉ thấy 1 kẻ chả có mấy điểm thu hút họ mà chỉ chăm chăm làm họ vừa lòng. Trường hợp ”đẹp trai không bằng chai mặt” thành công được, chắc chắn k phải do mù quáng đâm đầu mà ăn, ắt hẳn phải thêm vào đó chút chiến lược cần thiết.

 

”Ngược lại với những người tử tế là những anh chàng hoặc cô nàng ‘hư’ hay đòi hỏi. Họ luôn luôn đưa ra yêu cầu đối với đối tác. Họ đòi hỏi được nuông chiều, được chờ đợi và được dỗ dành. Họ làm cho đối tác của họ ĐẦU TƯ. Vì vậy, đối tác của họ có cả tấn chi phí chìm. Và đối tác yêu họ và cam kết với họ.”

Sự thực là như vậy. Những người có nhiều vệ tinh vây quanh thường là người có biểu hiện khá ích kỷ, chỉ biết đòi hỏi và ra lệnh cho người khác làm theo ý mình. Bản thân mình ban đầu rất ghét những người như thế. tự hỏi tại sao đòi hỏi vô lí vãi nồi như thế mà cũng ùn ùn người theo tán tỉnh, phải mình mình đập cho vào mặt ấy. Nhưng theo những gì bài viết phân tích, thì cái sự thật phũ phàng ấy có lí do của nó.

”Ngược lại, những anh chàng và cô nàng ‘hư’ lúc nào cũng ‘khó để có có được’. Họ không bao giờ sẵn sàng, luôn luôn hủy kế hoạch và làm đối tác thực hiện mọi việc theo cách của họ. Họ không làm gì cả ngoại trừ việc phớt lờ và làm phiền người yêu của họ. Nhưng người yêu của họ thấy họ quyến rũ, lôi cuốn, gây thèm muốn.

Những anh chàng và cô nàng ‘hư’ tỏ ra khan hiếm. Sự khan hiếm làm họ có vẻ quý giá. Sự không sẵn sàng và phá vỡ kế hoạch của họ làm họ trông tự tin và quan trọng. Làm cho người khác phải nỗ lực để có được thời gian của họ mang lại ảo tưởng thời gian của họ là đáng giá. Phải buông bỏ mọi thứ để ăn cắp một khoảnh khắc với họ làm người khác đánh giá cao thời gian mà họ ‘cho’. Đó là ảo tưởng của sự khan hiếm.”

Khi làm ”người tốt” chạy theo sau mối quan hệ, chính mình cũng đang trải nghiệm ”ảo tưởng của sự khan hiếm” ở đối phương. Cảm giác thuyết phục được họ đi xem phim, hay làm các món họ thích và được khen ngợi, là một cột mốc thật tuyệt vời. Từ đó lại càng sinh ra ảo tưởng khích lệ bản thân phải cố gắng hơn, nỗ lực hơn nữa để được chú ý. Cứ như vậy càng lúc càng chìm sâu trong hy vọng hão và viễn cảnh không thật mà mất đi chính mình.

………………………………………

Hôm qua mình cũng vừa xem bộ phim ”Bad Teacher” do Cameron Diaz đóng và phải nói, lí thuyết trên áp dụng rất chuẩn :)))) Nhân vật do Cameron đóng phải lòng 1 đồng nghiệp vì anh ta đẹp trai, lịch làm, và…giàu =))) Cô tìm mọi cách thể hiện ưu điểm cho anh ta xem, thậm chí còn bằng mọi giá kiếm tiền để nâng ngực vì anh ta thích các em BB. Cùng lúc đó, anh giáo viên thể dục cùng trường lại đổ trước Cameron. Anh ta không đẹp trai lắm, nhà không có điều kiện, nhìn lại khá xuề xòa nên tất nhiên nữ chính không thèm để ý. Ban đầu anh này cũng cố gắng xen vào giữa nữ chính và anh đồng nghiệp kia, nhưng đều bị phớt lờ và chưng hửng. Giai đoạn này là chiến lược tiếp cận đối tượng, thường là sẽ thất bại nếu đối phương đách có cảm tình với bạn.

Thế là anh chuyển qua tác chiến ”mưa dầm thấm lâu”, tìm hiểu sở thích của cô, thậm chí còn tham gia hút cỏ cùng cô để xả stress luôn =)))))) Cách này vẫn gồm quá nhiều ”chi phí chìm” (tình yêu đơn phương) nhưng vẫn k hiệu quả lắm vì nữ chính vẫn mải đi phá đám anh chàng đồng nghiệp kia và bạn gái ảnh. Đến lúc này thì anh giáo viên thể dục bắt đầu hạn chế sự tiếp xúc với nữ chính, để mặc cô muốn làm gì thì làm với anh kia. Rồi thì kiếm cớ bận để từ chối đi với nữ chính khi cổ bị anh kia làm cho cụt cmn hứng.

Đây chính là lúc anh thể dục thể hiện giá trị bản thân, và khiến nữ chính thấy mình mất giá =)))) Không dành được tình cảm từ anh nhà giàu, rồi bị anh thể dục bỏ lơ, thế là nữ chính mất đi lợi thế vốn có của bản thân. Chỉ đến khi thấy anh nhà giàu quay ngoắt sang tán tỉnh cô sau khi cô bạn gái của ảnh bị thuyên chuyển thì cô mới hiểu ai là người phù hợp với mình. Đến phút cuối, ảnh còn xài chiêu tung tin hỏa mù rằng mình đã hẹn hò với người khác để thăm dò phản ứng của nữ chính. Khi biết chắc chắn có happy ending thì ảnh mới nói ra sự thật, và sau đó được một nụ hôn nồng nàn từ nữ chính.

………………………………………

Mình thì từ trước tới nay vẫn cứ giậm chân tại chỗ ở mục ”mưa dầm thấm lâu”, dù biết đất là đất sét éo thấm nước nhưng vẫn cố gắng đòi đâm vào. Có thể cảm thấy bản thân không được đối phương xem trọng (nếu k muốn nói là hèn hèn tđn ý), tự huyễn hoặc bản thân rồi chây ỳ không thèm tham khảo các lối tư duy khác, quả là hâm dở không để đâu cho hết == Rồi cũng đến ngày tự nhận thức được muốn được giai (đẹp) để ý thì bản thân cũng phải tự tin về bề ngoài chứ k thể để nói chuyện mà mặt cứ cúi xuống vì xấu hổ vẻ bề ngoài được. Còn để thực sự có được sự chú ý của họ có lẽ cần nhiều thứ khác, từ cách nói chuyện, kiến thức, cử chỉ,…..Nhưng có lẽ thứ quan trọng nhất là biết điều tiết hành động của mình ở mức cần thiết, để đối phương vừa thấy mình được coi trọng nhưng cũng k phải là số 1 nếu không biết điều. :v

”Liệu điều đó có nghĩa rằng bạn phải trở thành trai/gái hư để tìm thấy tình yêu? Không. Nó có nghĩa là bạn cần lựa chọn đối với thời gian, sự chú ý và sự tử tế của bạn. Đơn giản là hãy làm cho đối tác đầu tư lại cho bạn khi bạn đầu tư vào họ. Thêm nữa, chỉ thưởng cho họ khi họ xứng đáng với nó và phớt lờ họ khi họ không xứng đáng. Điều này sẽ cho họ thấy bạn là một người đáng giá và quyến rũ với sự tự trọng. ”

 

Categories: Uncategorized | 4 phản hồi

When the dream ends….

Hôm nay đã là thứ 4. Vậy là còn 4 ngày nữa thôi là hành trình ở UK của mình sẽ kết thúc. 1 năm 8 tháng, cũng ngắn cũng không quá dài nhưng đủ để mình quen với tất cả mọi thứ ở thị trấn Bournemouth bé nhỏ này. Đọc tiếp

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

How to get over a heart-broken?

_ ”Os có biết cách nhanh nhất để quên 1 người là gì k?”
_ ” Là thích người khác chứ giề? Nếu dễ vậy tớ làm lâu rồi =)))) Căn bản là không thích kiểu đó.”
Đọc tiếp

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

Game vs Real life

Dạo này đang cày Assassin Creed 2, phần vì khoái game này đã lâu giờ mới có đứa tuồn link cho, phần vì muốn chơi phần Unity nhưng máy éo đủ cấu hình =(((((((

Mình vốn k khoái game chiến thuật hoặc game xây dựng thành phố vì khả năng logic và điều người của mình rất ngu ;”; Chơi game kiểu AC 1 mình 1 ngựa, thích làm gì thì làm, chả phải lo cho người khác, mọi thứ chỉ xoay quanh bản thân nên mình càng khoái :)))))

Quest game cũng nhiều loại, khoai nhất là quest bị giới hạn thời gian hoặc quest ám sát người nào đó. Tạch quest thường xuyên luôn, có khi mất nguyên đêm không qua được quest đó, cảm giác chỉ muốn đập bàn phím. Nhưng dần dà hôm sau chơi thì biết suy tính đến các phương án dự bị khác như di chuyển như nào, canh thời gian làm sao cho chuẩn, xài skill nào là phù hợp nhất,….vv… Cứ thế mỗi lần tạch là 1 lần ức, nhưng từ từ suy nghĩ chơi đi chơi lại nhiều lần thì thế nào cũng tìm được cách qua cửa :)))))) Đúng kiểu cần cù bù thông minh dành cho mấy đứa thiếu não như mình.

So sánh ra thấy cuộc sống thực cũng thế, những người giỏi là những người đã từng thất bại nhiều lần, rồi họ học hỏi từ những thất bại đó, thử đi thử lại vô số lần cho đến khi thành công, và họ sẽ lại gặp thất bại tiếp, lại đứng dậy học hỏi tiếp. Vòng lặp cứ như vậy nhưng họ sẽ đi được đến những đỉnh cao mới, giống như phá đảo game của chính cuộc đời họ vậy.

Mình thì đến giờ vẫn đang vô định, dù gần như đã tốt nghiệp cái bằng Master đến nơi. Chả biết mình thích cái gì cũng như không biết game mình muốn chơi là game nào. Huống chi game còn được thiết kế theo trình tự cho sẵn, dạy người chơi những kĩ năng cần thiết theo diễn biến game, việc họ hoàn thành game chỉ là sớm hay muộn. Còn game cuộc đời thì thiên biến vạn hóa, chẳng hề có cái trình tự cho sẵn nào cả, không lựa chọn điểm khởi đầu thì sao biết mình sẽ đi theo con đường nào, có học được gì hay không, có tiến thêm được bước nào trong game hay thụt lùi so với người khác. Đáng lẽ ở tuổi này đã phải xác định game path mà mình muốn đi rồi, giá mà tìm được cái nào khiến mình thấy khí thế như khi chơi AC thì hay quá :-<

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

Mid-summer night dream

_ ”Hey I want to tell you something.”

_ ”Yes?” *Smile*

_ ”I like you.”

Your smile disappeared immediately.

_ ”What did you say?”

_ ”Agrh,,,,,I just said I like you.” Đọc tiếp

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

Haiz

Recently I just feel I am like a pervert. :<

Want to hug. Want to touch. Want to caress.

Luckily, because of the current situation, I can still control myself.

There is no hope. It’s time to kill this feelings which is not so deep like it was.

Only 2 months left. Need to do what to do to finish this story.

I dont like love at first sight, but sometimes I just wish I could know who is my Romeo at the first sight.

Everything should be better that way.

Categories: Uncategorized | 1 Phản hồi

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.